NGUỒN GỐC, ĐẶC TRƯNG CỦA TỨ TRỤ DỰ ĐOÁN HỌC

26/02/2019

NGUỒN GỐC, ĐẶC TRƯNG CỦA TỨ TRỤ DỰ ĐOÁN HỌC

PHƯƠNG PHÁP ĐOÁN MỆNH BÁT TỰ PHỔ BIẾN NHẤT

  • Tứ trụ dự đoán học, gọi tắt là dự đoán Tứ trụ hay Tứ trụ, dân gian quen gọi là đoán mệnh Bát tự, là một phương pháp dự đoán diễn sinh từ “Kinh Dịch”. Tứ trụ dự đoán học căn cứ vào thời điểm sinh của con người thông qua những cơ chế nghiêm ngặt để dự đoán về vận mệnh con người , căn cứ vào kết quả suy đoán để có biện pháp tìm cát tránh hung, nắm bắt và thuận theo thời thế.

- Tứ trụ dự đoán học là một bộ môn dự đoán lấy Kinh Dịch làm cơ sở lý luận, căn cứ vào nguyên lý biến hóa của âm dương, quy luật sinh khắc chế hóa của ngũ hành làm phương pháp, dựa trên cơ sở là Can, Chi của năm, tháng, ngày, giờ sinh của con người để tìm hiểu quy luật vận hành của vận mệnh con người, còn được gọi là Tứ trụ, Bát tự hay Tử Bình. Phương pháp này đã đưa thiên can, địa chi, âm dương ngũ hành vào cơ thể con người, tượng trưng cho những thông tin của các bộ phận cơ thể. Căn cứ vào sự phân bố, sắp đặt của khí Âm-Dương ngũ hành trong cơ thể để suy đoán vận mệnh. Sau khi quy chiếu năm, tháng, ngày, giờ sinh thành các nhóm thiên can, địa chi, đã tổ hợp thành 4 cặp đôi Can-Chi, tựa như 4 chiếc cột nên mới có tên gọi là “Tứ trụ” , tức trụ năm, trụ tháng, trụ ngày, trụ giờ. Tên gọi của mỗi trụ gồm 2 chữ, 4 trụ tổng cộng 8 chữ nên còn gọi là “Bát tự”.

Nguồn gốc của Tứ trụ dự đoán học

- Phần lớn các quan điểm cho rằng, Lý Hư Trung thời Đường là thủy tổ sáng tạo ra phép suy đoán Tứ trụ, lúc đầu chỉ có 3 trụ là năm, tháng và ngày. Đến thời Tống, Tứ trụ dự đoán học đã phát triển đến trạng thái chín muồi và hoàn bị. Nhà mệnh lý học nổi tiếng nhất đầu đời Tống là Từ Tử Bình, với sự chỉnh lý của ông đã thêm vào 1 trụ giờ, giúp cho luận đoán thêm chính xác hơn. Từ đó, mệnh lý học Tứ trụ đã được hệ thống hóa và trở nên hoàn thiện. Phương pháp suy đoán của ông được người đời sau gọi là phép Tử Bình. Sau khi phương pháp này ra đời, đã được phổ biến hết sức rộng rãi. Từ Tử Thăng đời Tống đã căn cứ vào mệnh lý học Tử Bình để biên soạn nên cuốn “Uyên hải Tử Bình”, sơ bộ kiến lập nên hệ thống lý luận hoàn bị cho mệnh lý học Tứ trụ. Cuốn sách này cũng trở thành trước tác mệnh lý quy chuẩn hóa sớm nhất trong lịch sử mệnh lý học (quyển sách này sẽ được giới thiệu tới các bạn đọc qua những bài viết sau).

Đặc trưng của Tứ trụ dự đoán học

1. Dùng hệ thống thiên can, địa chi làm biểu tượng. Mệnh lý tứ trụ không chỉ dùng can chi để tính năm mà còn dùng để tính tháng, ngày, giờ nên hình thành 4 cặp đôi Can-Chi. Ngay cả các đại vận trong Tứ trụ cũng được đánh dấu bởi Can-Chi. Căn cứ vào tính chất âm dương ngũ hành được gán cho Can, Chi củng nguyên tắc sinh hóa, chế hóa giữa chúng, các nhà mệnh lý học có thể suy đoán được về vận mệnh của đời người.

2. Lấy tư tưởng trung dung làm hạt nhân. Trung dung tức là tiêu chuẩn đạo đức trung hòa, không thiên lệch do Nho gia đề xướng. Khổng Tử nhận định rằng trung dung là đạo đức tối cao, thái quá hay bất cập đều là không phù hợp với đạo trung dung. Nên mệnh lý Tứ trụ không ưa “thuần âm” hay “thuần dương”, coi trọng âm dương cân bằng, ngũ hành trung hòa, đó đều là sự thể hiện của tư tưởng trung dung. Cơ sở của đoán mệnh vẫn là chọn dụng thần, nguyên tắc chọn lựa cũng căn cứ vào tư tưởng trung dung.

3. Coi luân lý đạo đức là linh hồn. Mệnh lý Tứ trụ bắt nguồn từ thời Đường Tống, nên đã thể hiện được quan niệm luân lý đạo đức của thời bấy giờ. Trong mệnh lý Tứ trụ, mối quan hệ giữa ngũ hành được biểu hiện qua “10 thần” là: Thực thần, Thương quan, Chính quan, Thiên quan (Thất sát), Chính ấn, Thiên ấn (Kiêu thần), Chính tài, Thiên tài, Tỷ kiên, Kiếp tài. Nguồn gốc của mười thần chính là sự thể hiện một cách tập trung của luân lý đạo đức đương thời.